Tài liệu cơ đốc
 
    |     Info    |     Thư viện có:  891 Video - 4327 Audio - 859 Sách    |     Hỗ trợ:    

A |  B |  C |  D |  E |  F |  G |  H |  I |  J |  K |  L |  M |  N |  O |  P |  Q |  R |  S |  T |  U |  V |  W |  X |  Y |  Z |      Lượt truy cập: 




Hồi Phục Trên Đường Chạy - Phần 03
Tác giả: Jill Briscoe

Tìm Sự Quân Bình

MỤC TIÊU CỦA TÔI LÀ CHÍNH ĐỨC CHÚA TRỜI,
KHÔNG PHẢI NIỀM VUI HAY SỰ BÌNH AN,
CŨNG KHÔNG PHẢI PHƯỚC HẠNH,
NHƯNG CHÍNH NGÀI, CHÚA TÔI.
- OSWALD CHAMBERS

Bạn có chú ý rằng khi bạn được mời chia sẻ về gia đình Cơ Đốc bọn trẻ thường cố chọc ghẹo chửi mắng nhau trước khi bạn rời nhà để đi chia sẻ không? Tôi nhớ rõ đã quát mắng ba đứa nhỏ khi tôi cố “lôi ra” những thân thể đang quấn vào nhau trước khi tôi đi chia sẻ về “bình an và hòa thuận trong gia đình”! Hay bạn được mời làm chứng về đức tin mà bạn lại muốn mang găng tay bởi vì sợ móng tay bạn sẽ đâm xuống phần thịt mềm.
Cũng hơi tương tự khi chúng ta nói về những ưu tiên. Đây là lĩnh vực đã làm tôi bối rối trong nhiều tuần! Nhưng tôi đã học một số nguyên tắc cơ bản mà tôi có thể áp dụng mỗi lần để làm chủ tình huống và hy vọng thực hiện được những ưu tiên của mình theo kế hoạch.
Lĩnh vực ưu tiên là một trong những lĩnh vực khó nói nhất bởi vì điều chúng ta thật sự cần là sự quân bình. Phụ nữ thường hay tự hỏi mình đang làm cái gì, làm bao nhiêu, và tỷ lệ như thế nào. Có rất nhiều việc phải làm trong vương quốc của Đức Chúa Trời, và chúng ta không bao giờ thiếu việc để làm, nhưng chúng ta có thể và thật sự bị mất hết sinh lực và tỉnh táo để làm những việc đó ngay lập tức. Tất nhiên, chúng ta không bao giờ có ý định làm tất cả mọi việc cùng một lúc; chúng ta thấy điều xảy ra cho những người cố trở thành những siêu Cơ Đốc Nhân. Đó là những ngôi sao khổng lồ có sức mạnh tiềm ẩn đến nỗi cuối cùng “bùng nổ” - tan rã bên trong. Bạn có biết người nào trong chức vụ giống với miêu tả đó không? Nhưng đồng thời, cách chúng ta sắp xếp lại những ưu tiên của mình ngõ hầu chúng ta làm những việc Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm như thế nào? Đức Chúa Trời hoạch định những điều rất cụ thể cho mỗi chúng ta, và chúng ta cần phải biết rõ những điều nào và trong thứ tự sắp xếp nào. Bởi vì phụ nữ có quá nhiều cơ hội để hầu việc Chúa, nhiều người vợ tôi tớ Chúa phải hàng ngày vật lộn cách khổ sở với vấn đề quân bình. Một lần tôi đã tự hỏi chính mình: “Tôi có thể tìm thấy khuôn mẫu tiêu biểu cho hành động quân bình này ở đâu?” Và dường như đối với tôi nơi an toàn nhất để bắt đầu là Chúa Giê-xu.
Đời sống quân bình của Chúa Giê-xu
Sách Phúc âm Lu-ca chép rằng: “Đức Chúa Giê-xu khôn ngoan càng thêm, thân hình càng lớn, càng được đẹp lòng Đức Chúa Trời và người ta”. Ngài có sự quân bình - trí thức, thể chất, tâm linh và xã hội. Chúa Giê-xu lớn lên trong sự quân bình. Bí quyết để đạt được cuộc sống quân bình của Ngài là gì? Chúng ta biết quá ít về ba mươi năm chức vụ ở Na-xa-rét. Tôi muốn đề nghị Kinh Thánh: “Hãy cho tôi biết nhiều hơn”.
Nhưng chúng ta không có thêm thông tin. Tất cả những gì chúng ta biết đó là Ngài đã tăng trưởng trên phương diện trí thức, thể chất, tâm linh và xã hội. Những lời duy nhất chúng ta nghe về Ngài trong thời gian đó được nói trong đền thờ khi Ngài lên 12 tuổi và lúc đó cha mẹ Ngài nghĩ rằng Ngài đã không ở chỗ mình nên ở. Ngài thưa rằng: “Tôi phải lo việc Cha tôi” (LuLc 2:49). Đó là điều duy nhất chúng ta biết Ngài đã phán; nói cách khác có ba mươi năm im lặng. Vì vậy ít ra chúng ta cũng biết rằng từ lúc còn thơ ấu, ưu tiên của Chúa Giê-xu là việc Cha Ngài. Vì thế chúng ta hãy áp dụng điều đó. Tôi phải làm gì? Việc của Cha tôi. Không phải việc của tôi, không phải việc của Hội Thánh, cũng không phải việc của gia đình. Việc của Ngài . Việc của Cha có thể bao gồm tất cả những công việc khác, nhưng nếu tôi không nhận biết rõ ràng rằng ưu tiên của cuộc đời tôi là công việc Cha, tôi sẽ không thỏa lòng lắm với hành vi quân bình này.
Tôi đã suy nghĩ rất lâu và rất kỹ về câu hỏi: Công việc của Cha là gì ? Tôi tin rằng câu trả lời cho câu hỏi đó là sự cứu chuộc thế gian. “Công việc” đó được tiến hành bằng tất cả các phương cách và bởi tất cả mọi hạng người, nhưng mục đích bao quát của Đức Chúa Trời chỉ là, cứu chuộc thế gian.
Vì thế, nếu bạn là một người mẹ ở nhà với con ở lứa tuổi mẫu giáo, bí quyết để quân bình cuộc sống của bạn là gì? Câu trả lời đó là “bạn phải lo việc Cha mình”. Và đó là gì? Cứu chuộc thế gian. Và bạn nên thực hiện điều ưu tiên đó trên tất cả những điều khác trong việc làm mẹ, và trong tất cả những việc bạn làm cho con bạn. Đừng để ai cướp mất điều đó khỏi bạn. Hãy để giáo viên Trường Chúa Nhật theo sát đặc ân bạn có để dẫn dắt con bạn đến với Đấng Christ.
Việc nhận thức rằng “hôm nay” có thể là ngày mà bạn, một bà mẹ Cơ Đốc, dẫn con mình đến với Đức Chúa Giê-xu Christ sẽ luôn gìn giữ bạn trên những bước chân thuộc linh giữa những mớ bòng bong phức tạp trong cuộc sống như đi mua sắm với những đứa trẻ tinh nghịch chạy khắp nơi và khoảng thời gian lau dọn sau giờ ăn tối. Tất cả ba đứa con tôi đều tin nhận Đấng Christ trong những giờ khắc thường nhật mỗi ngày. Một đứa tin nhận Chúa đang tại bữa ăn trưa, một đứa trong xe sau chuyến mua sắm và đứa kia trong khi tôi đang nướng bánh. Cơm trưa, mua sắm và nướng bánh là những ưu tiên nhưng không phải là ưu tiên chính. Ưu tiên chính của tôi, một bà mẹ Cơ Đốc, là giữ mình luôn sẵn sàng trong Chúa Thánh Linh để Ngài sử dụng nhằm đem sứ điệp cứu rỗi đến với các con của tôi. “Tôi phải lo việc Cha tôi” đối với tôi có nghĩa là mình đã có được đặc ân quí giá dẫn dắt hai trong ba đứa con tôi trở về với Đấng Christ ở tuổi lên bốn!
Khi có con nhỏ, bạn giật mình thức giấc với ưu tiên lo việc của Cha. Bạn nghĩ về điều đó khi lên giường đi ngủ. Bước vào bồn tắm bạn cũng suy nghĩ về điều đó, giặt tả lót, đi mua sắm bạn cũng suy nghĩ đến nó. “Tôi phải lo việc Cha tôi” phải là ưu tiên của bạn.
Trong suốt ba mươi năm Chúa Giê-xu đã làm vui lòng những người quan sát Ngài. Mọi người nghĩ tốt về Ngài; họ nói: “Cậu bé khôn ngoan này đã hỏi những nhà thông thái tột bậc những câu hỏi tuyệt vời”. Ngài tăng trưởng trên phương diện tâm linh và trí thức. Ngài đủ mạnh để trở nên người thợ mộc nhanh nhẹn. Ngài được đẹp lòng Đức Chúa Trời, và đẹp lòng người ta.
Đời sống không quân bình của Chúa Giê-xu
Trọn cuộc đời của Chúa Giê-xu, theo những người đã từng theo Ngài, là quân bình - cho đến khi Ngài bước vào chức vụ. Và đột nhiên, theo thế gian này, Chúa Giê-xu trở nên người không quân bình nhất. Mac Mc 3:20 chép rằng: “Đức Chúa Giê-xu cùng môn đồ vào trong một cái nhà; đoàn dân lại nhóm họp tại đó, đến nỗi Ngài và môn đồ không ăn được”.
Tôi đã đối chiếu và thấy có những câu Kinh Thánh như thế trong các sách Phúc Âm.
Một lần trong khi giảng tôi dùng ví dụ minh họa là mình đang đi linh vụ và luôn bị đói bụng. Đó là do lịch bay quá khít đã khiến tôi phải ở trên máy bay vào giờ lẽ ra tôi phải ăn. Sau bài giảng, một phụ nữ bước lên gặp tôi và nói: “Thưa bà, tôi e rằng bà đã quên ăn. Điều đó có liên quan đến Kinh Thánh không?” Và tôi nói: “Thưa chị, tôi chỉ mới nhận thấy rằng đôi khi điều đó cũng xảy ra!” Rồi tôi chỉ cho chị ấy xem 3:20.
Đôi lúc khi đám đông tập trung lại, bạn không có sự lựa chọn - bạn quên ăn. Người ta nói: “Thế là không quân bình rồi”. Hay: “Làm sao điều đó đúng nếu nó làm cho bạn bực dọc chứ?” Một ngày kia, ai đó bảo tôi rằng, tôi không nên kiêng ăn, điều đó sẽ không tốt cho tôi. Tuy nhiên, Chúa Giê-xu đã kiêng ăn trong bốn mươi ngày đêm. Và Phao-lô nói (ICo1Cr 9:27, theo diễn giải mới của tôi): “Tôi giữ thân thể tôi. Thân thể tôi không giữ tôi.” Tôi không tán thành việc lạm dụng sức khỏe của bạn. Chúng ta biết thân thể chúng ta là đền thờ của Thánh Linh và chúng ta phải giữ gìn thân thể mình được thánh khiết.
Vì thế mặc dù kỷ luật sức khỏe là quan trọng, nhưng nó không phải là yếu tố quyết định sau cùng. Đôi khi chúng ta quá nhân nhượng, quá thoải mái, quá quan tâm đến sức khỏe của mình. Thế giới Tây phương quá bị ám ảnh bởi vóc dáng thân thể này cần phải nhìn vào Chúa Giê-xu và thấy rằng Ngài làm gương cho chúng ta bằng cách kỷ luật bản thân về sự thèm ăn của thân thể chúng ta. Không những Chúa Giê-xu nhiều lần phải quên ăn vì công việc Nước Ngài, nhưng Ngài còn không nhà nữa. Như Mat Mt 8:20 nói: “Con cáo có hang, chim trời có tổ, song con người không có chỗ mà gối đầu”.
Bạn có bao giờ tiếp xúc với những người không nhà chưa? Bạn có bao giờ nghĩ về sự kiện Chúa Giê-xu không nhà chưa? Suốt ba mươi năm Ngài có giường của mình, và rồi ba năm sau đó Ngài không có nhà. Không có giường cho riêng mình. Không có giường cho riêng mình - giờ đây điều đó xảy đến cho bạn. Đôi khi Ngài nằm nhờ giường của ai đó; Ma-thê và Ma-ri cho Ngài nằm một cái giường trong nhà họ, cũng như những người hiếu khách khác đã chào đón Ngài và tin vào động cơ của Ngài. Nhưng có thể hầu như lúc nào Ngài và các môn đồ cũng ngủ ngoài trời, bây giờ nghe có vẻ hấp dẫn cho đến khi bạn thực hiện điều đó. Và một người bạn của tôi đã ngủ ngoài trời thử một lần tại Châu Phi, và người ta bảo anh ấy lấy một hòn đá lớn để gối đầu. Anh nói: “Làm như chúng ta là dê con vậy”. Và họ đáp lời: “Chúng ta không phải dê non. Cái đó dành cho rắn đất”. Vì thế anh lấy một hòn đá và gối đầu! Anh bảo tôi rằng đó không phải là trò đùa khi lấy đá gối đầu. Chúa Giê-xu biết nhiều về điều đó.
“Như vậy không quân bình”, ngày nay tôi nghe nhiều người nói vậy. Và trong mắt chúng ta dường như không phải vậy. Nhưng đó là cách Chúa Giê-xu đã sống.
Một anh hùng hiện đại
Khi đang viết hàng loạt sách trẻ em về những anh hùng đức tin, tôi được cử đi Hà Lan. Cuốn thứ nhất viết về Corrie ten Boom. Corrie là một phụ nữ độc thân gan dạ đã cùng gia đình giấu những người Do Thái khỏi sự bắt bớ của Đức QuốcXã đang cố triệt tiêu họ trong suốt Thế Chiến thứ II. Cả gia đình bà đã bị bắt và chuyển đến các trại tử thần.
Tại Hà Lan chúng tôi có đặc ân đến nhà cô ấy. Thật vui khi được đến đó và đứng trong “hầm giấu”, tủ chìm trong phòng Corrie dẫn đến nơi bí mật, nơi giấu những người Do Thái. Tôi lấy cuốn sách nhỏ màu đen của mình ra và viết nhanh vài dòng thông tin khi người hướng dẫn miêu tả toàn bộ tiến trình.
Một điều tôi không biết đó là nhà xưởng mà Corrie đã sống sau khi chiến tranh kết thúc. Chị gái của Corrie, Betsy đã từng có nhiều giấc mơ tại trại tập trung. Thứ nhất: họ sẽ có nhà cho những người chậm phát triển trí óc, bởi vì họ là những người bị Đức Quốc Xã tra tấn và thí nghiệm. Thứ hai: họ sẽ có chỗ cho những người đào ngũ bị trừng phạt và bị cạo đầu sau chiến tranh. Và thứ ba: họ sẽ có chỗ cho những nạn nhân chiến tranh để hồi phục. Họ sẽ làm việc để giúp những người này học tập tha thứ kẻ thù mình nhờ khám phá tình yêu thương của Đức Chúa Trời.
Vì thế khi chiến tranh kết thúc, tất cả những điều này đều trở thành hiện thực, và nhà của gia đình đó trở thành nơi đón nhận những cộng tác viên. Họ chào đón những người này, những người bị ghét bỏ và cố giúp họ phục hồi. Corrie hoàn thành những khải tượng mà Besty đã thấy. “Thậm chí Đức Chúa Trời còn cho chúng ta một trại tập trung. Một trong những đáy địa ngục kinh tởm”, Besty thì thầm. Và chị nói thêm: “Chị Corrie, hãy đặt vài bông hoa nơi cửa sổ và sơn nhà tù màu sáng.” Vì thế sau khi chiến tranh kết thúc, Corrie đến Đức để chăm sóc chính những người đã đem đến cho họ những giấc mơ kinh dị.
Lúc đó người Đức đang sống trong những gia đình đổ vỡ và Corrie đang tá túc tại một khách sạn gần đó. Một ngày nọ, Corrie trở về khách sạn sau khi nói chuyện với hàng trăm người đã từng sống trong nhà xưởng kia - vô gia cư và đói bụng - và Đức Chúa Trời phán với chị, “Làm sao ban ngày con có thể đi nói chuyện với những người này và rồi sau đó lại trở về khách sạn mini xinh xắn của con lúc ban đêm được?” Vì thế cô trả phòng và dời về ở lại nhà xưởng và sống với những người vô gia cư kia suốt nhiều tháng. Chị giờ đây đã hơn 60, và đã trở nên giống như họ. Và trong suốt thời gian đó nhiều Cơ Đốc Nhân đến và cố can ngăn chị. Họ nói: “Chị Corrie ơi, điều này không quân bình.” Nhưng Đức Chúa Trời nhìn sự quân bình khác với chúng ta rất nhiều.
Trong khi Chúa Giê-xu đang ở nhà tại Na-xa-rét, gia đình xem Ngài là quân bình, nhưng khi Ngài rời gia đình và bắt đầu sống đời sống tận hiến và bước vào chức vụ, gia đình Ngài đã bình luận rất nhiều về điều đó. Nhiều người khác nghĩ rằng cách Ngài đối xử với gia đình là rất sai. Thật ra, chúng ta hãy xem Mac Mc 3:31:
Mẹ và anh em Ngài đến , đứng ngoài sai kêu Ngài . Đoàn dân vẫn ngồi chung quanh Ngài . Có kẻ thưa rằng : “Nầy , mẹ và anh em Thầy ở ngoài kia , đương tìm Thầy ”. Song Ngài phán cùng họ rằng : “Ai là mẹ Ta , ai là anh em Ta ?” Ngài lại đưa mắt liếc những kẻ ngồi chung quanh mình mà phán rằng : “Kià là mẹ ta và anh em ta ! Ai làm theo ý muốn Đức Chúa Trời nấy là anh em , chị em , và mẹ Ta vậy ”.
Gia đình Ngài nghĩ rằng Ngài đã thật sự mất trí, vì câu 21 chép rằng:
Gia đình Ngài nghe vậy , (“vậy ” có nghĩa là Ngài không có thời gian để ăn , không chăm sóc bản thân đúng mực ), họ bèn đến để cầm giữ Ngài .
Và từ “cầm giữ” có nghĩa là chế ngự Ngài. Chỉ có một loại người bạn phải chế ngự và người đó có tâm trí không bình thường. Vì vậy họ nói rằng: “Tội nghiệp Giê-xu. Tốt hơn chúng ta nên đi và mang người ấy về”. Họ đến để cầm giữ Ngài và chế ngự Ngài.
Như thế từ Kinh Thánh chúng ta biết rằng chính Chúa Giê-xu đã có đời sống không quân bình lắm. Nhưng tất nhiên Chúa Giê-xu - Đấng luôn làm đẹp lòng Đức Chúa Trời - theo Cha Ngài, đã sống một đời sống quân bình trọn vẹn mỗi ngày trong cuộc đời Ngài! Như vậy, những nhân tố quân bình của Ngài là gì?
Điều phải biết , cách để biết được điều đó
Tôi nghĩ rằng qua câu chuyện Phúc Âm có ba điều chắc chắn là những nhân tố quân bình của Chúa Giêxu. Chúng có thể được tóm tắt qua ba cụm từ mà Ngài dùng để ám chỉ đến động cơ bên trong của Ngài: Tôi phải lo việc Cha tôi ; Tôi phải luôn làm những điều đẹp lòng Ngài ; và tôi đã làm xong công việc Cha giao cho làm .
Khi con trai lớn của tôi 33 tuổi, điều đó thật sự nhắc nhở tôi ở tuổi đó Chúa Giê-xu đã chịu chết. Tuổi ba mươi ba là tuổi quá trẻ. Qua đời lúc quá trẻ dường như là điều không quân bình, phải không? Nhưng vào cuối đời mình Chúa Giê-xu phán: “Con đã làm xong công việc Cha giao cho làm”. Ba mươi năm trong ba mươi ba năm của mình, Ngài đã hoàn thành “công việc” Ngài tại Na-xa-rét.
Điều đó có vẻ như Ngài đã không dùng thời gian cách hiệu quả, phải không? Nhưng theo nhận xét bên ngoài ba mươi năm đó tại Naxarét là cực kỳ quan trọng bởi vì Chúa Giê-xu đã hoạch định rằng Ngài phải trải qua những năm tháng ấy tại đó. Đây là điều Vua Thiên Thượng muốn Ngài đặt lên vị trí hàng đầu.
Đức tin như một bàn chải đánh răng . Mỗi người
nên có một cái và sử dụng nó thường xuyên ,
nhưng người đó không nên dùng bàn chải
của người khác . -- J. G. Stipe

Sống tại Na-xa-rét là một phần công việc Cha giao phó cho Chúa Giê-xu làm. Sau đó Ngài trải qua ba năm trên đường, cuối cùng đến Gô-gô-tha để hoàn thành sư cứu chuộc chúng ta. Sau đó Ngài trở về trời và thưa cùng Cha Ngài rằng: “Con đã làm xong công việc Cha giao cho làm”.
Thật là một giải thoát lớn khi biết rằng bí quyết để làm tất cả mọi sự không nhất thiết phải là “làm tất cả mọi sự”, nhưng là khám phá phần nào trong số tất cả mọi sự Ngài đã giao phó cho mỗi chúng ta, và Đức Chúa Trời sẽ chuẩn bị chúng ta cho điều đó và giúp chúng ta thực hiện điều đó, ngay cả nếu điều đó có nghĩa là chúng ta phải sống tại Na-xa-rét trọn đời!
Hãy nhớ: chỉ có công việc Cha giao cho bạn thì bạn mới làm - và chúng ta không nên làm phần việc của bất cứ người nào khác.
Vì thế, công việc Cha giao cho bạn là gì? Tôi đã đọc nhiều sách trong suốt những năm qua. Tôi đã đọc các sách nói về cách lựa chọn ưu tiên, và tôi đã đọc các sách nói rằng Đức Chúa Trời thứ nhất, gia đình thứ hai, Hội Thánh thứ ba. Hay nói cách khác, hãy đặt Hội Thánh thứ nhất, gia đình thứ hai, và Đức Chúa Trời sau cùng! Tôi vừa tự viết những bài tiểu luận với đề tài đó. Tôi đã đặt nhiều vị trí, tất cả đều phù hợp với nền tảng Thánh Kinh này!
Tôi cũng cố gắng tìm hiểu những câu Kinh Thánh khác nhau thật sự có ý nghĩa gì. Ví dụ như, điều đó có nghĩa gì khi Chúa Giê-xu phán: “Nếu có ai đến theo Ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em mình và chính sự sống mình nữa thì không được làm môn đồ Ta” (LuLc 14:26)? Rõ ràng điều đó không có nghĩa bạn thật sự căm ghét họ; tác giả đang dùng phép so sánh. So sánh với tình yêu thương của chúng ta đối với Đức Chúa Trời, tình yêu của chúng ta đối với những người yêu dấu của mình nên “xuất hiện” như thể là lòng căm ghét. Nhưng điều đó thật sự có ý nghĩa gì?
Ở tuổi già của mình, tôi vừa đi đến kết luận rằng điều đó có nghĩa là tôi phải đặt tình yêu đối với Đức Chúa Trời vượt trên tất cả những tình yêu khác của mình. Nguyên tắc ưu tiên là: Đức Chúa Trời và các công việc Nước Ngài. Việc của Cha là trên hết. Chúng ta phải “tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài” (Mat Mt 6:33). Ý nghĩa của điều đó là bất cứ điều gì Vua phán là công việc thứ nhất của hôm nay sẽ là công việc thứ nhất của hôm nay. Có lẽ những điều xếp hàng thứ nhất hôm nay sẽ không xếp hàng thứ nhất của ngày mai hay ngày mốt, nhưng tất cả những gì tôi cần phải lo lắng là ngày hôm nay. Những ưu tiên của Ngài phải là những ưu tiên của tôi.
Vì thế Vua có thể sẽ phán: “Công việc thứ nhất cho con trong hôm nay là ở nhà với các con của con”. Thế thì hãy làm việc đó. Hãy can đảm thực hiện điều đó. Hay có thể Ngài lại phán: “Hôm nay hãy gởi con cho ai đó trông chừng và đi dạy Kinh Thánh”, hay: “Hãy đi làm điều này hay điều kia”. Thế thì hãy làm như vậy, nếu đó là điều mà Vua phán xếp hàng thứ nhất. Nhưng đừng quá ngạc nhiên nếu Ngài bảo người ngồi bên cạnh bạn trong nhà thờ làm việc gì khác!
Làm sao Ngài có thể phán với chúng ta tất cả những điều giống nhau? Tất cả chúng ta đều rất khác nhau. Và tất cả chúng ta đều đang ở trên những chặng đường đời khác nhau. Tất cả chúng ta đều có những trách nhiệm khác nhau. Vì thế chúng ta không nên nhìn vào ai đó và nói: “Họ nên đặt ‘chuyện này’ hay ‘chuyện kia’ ở vị trí thứ nhất”, vì chúng ta không thể biết được điều đó. Chúng ta chỉ cần biết điều đó cho chính mình mà thôi.
Uy quyền của Đấng Christ , nếu bạn trung tín
bước theo Ngài , sẽ dẫn dắt bạn đi quanh
nhiều cám dỗ và những quyết định
mà nhiều tín hữu đã phải đau khổ vì chúng .
- Robert A. Cook
Chúa Giê-xu thứ nhất - tiếp theo là những cái khác
Nếu bạn có thể hiểu được điều Đức Chúa Trời muốn bạn làm và thời điểm bạn nên làm nó thì mọi việc khác sẽ đâu vào đó cả thôi. Một người bạn của tôi thích nói: “Nếu Chúa Giê-xu là thứ nhất, bạn sẽ biết điều kế tiếp là gì!” Chị ấy nói đúng. Bạn sẽ thật sự được như vậy. Vợ chồng phải giúp đỡ nhau với điều này: đó là lý do tại sao phải cần có người bạn đời - đồng kế tự trong công việc của Đức Chúa Trời ngõ hầu chúng ta có thể làm sứt mẻ vương quốc của kẻ thù với tư cách là một đôi vợ chồng. Chúng ta được hoạch định phải cùng nhau lo công việc Cha. Và nếu đó là điều gia đình chúng ta nhắm đến, Ngài sẽ ban cho chúng ta cảm giác chắn chắn trong vấn đề phương hướng.
Nhưng cùng với việc thực hiện một cách sống như vậy, cũng có căng thẳng nữa. Và hầu hết căng thẳng bắt nguồn từ việc bạn bị chỉ trích về những điều mình đang làm. Nhìn lại 14 năm với công việc truyền giáo và 21 năm làm vợ mục sư, tôi nhận thấy rằng những điều khiến tôi ngã quỵ hơn bao giờ hết đã, đang (và sẽ) là những chỉ trích của các Cơ Đốc Nhân khác. Sống với sự phản đối có thể làm bạn mất đi tất cả những quyết tâm đặt Đức Chúa Trời lên hàng đầu.
Sống với sự phản đối thật không dễ dàng, có thể đó là sự phản đối của Hội Thánh, hay có thể là sự không tán thành của gia đình. Chúa Giê-xu phải sống và đối diện với cả hai điều trên.
Tôi còn nhớ khi Pete lên 14, Judy 16, và Dave 18. Dave đang làm việc, Judy đang đi thăm bạn trong dịp nghỉ hè, và Stuart cùng tôi đi linh vụ đến Nam Phi. Chúng tôi nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu Pete đi về nhà ở Anh Quốc trong suốt thời gian đó. Theo kế hoạch tôi sẽ dẫn cháu về Anh gặp mẹ tôi, và rồi sau đó cùng chồng tôi đi Nam Phi.
Tôi luôn cảm thấy được kêu gọi theo 5 phương hướng khác nhau cùng một lúc, bởi bản chất của chức vụ là như thế. Đó là lối sống không bình thường mà Đức Chúa Trời đã kêu gọi Stuart và tôi đi theo. Và đặc biệt hơn hết là mùa hè này. Tôi nhớ đã suy nghĩ, Theo tôi ai là người sẵn sàng trong thời điểm này ? Con gái tôi ? Con trai cả của tôi ? Stuart ? Tôi có nên đặt con cái , chồng , và bản thân xếp hàng thứ nhất không ? Tôi có làm những gì Hội Thánh muốn tôi làm cùng với chồng tại Nam Phi không ? Và mẹ tôi thì thế nào ? Bà đang cách xa tôi ba ngàn dặm (4.800 km ), già yếu , và ai biết chuyện gì sẽ xảy ra cho bà trong khi tôi đi quá xa khỏi bà ?
Và vì thế tôi cố hình dung điều gì trên đất này Đức Chúa Trời đang phán với tôi rằng phải đặt lên hàng thứ nhất. Sau khi cầu nguyện nhiều, chúng tôi đi đến kết luận rằng tôi nên đi với Stuart. Vì thế tôi chuẩn bị đi Anh Quốc, dành thời gian với Pete và mẹ tôi, để cháu bé Pete tại đó và cùng đi công tác với chồng. Tôi đã trải qua hai hay ba ngày tuyệt vời với mẹ tôi, Pete, và ba đứa cháu trai con của em gái tôi là những người chưa tin Chúa.
Đêm trước khi tôi rời Anh Quốc để đi Nam Phi, Pete vào phòng tôi và bắt đầu khóc. Cháu nói: “Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi đâu”.
Ô không ! Tôi suy nghĩ, sau đó tôi nói: “Pete này, đừng như thế. Mẹ phải đi”.
Pete rất vui khi được trở về Anh Quốc, nhưng lúc đó cháu mới 14 tuổi, và thật khó cho cháu. “Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi đâu”, cháu bướng bỉnh lặp lại. “Con không muốn ở đây một mình. Điều đó không như con tưởng. Ở đây lạ lắm. Mẹ cho con theo với.”
Tôi nói: “Pete, mẹ không thể dẫn con đi Nam Phi. Con không có chiếu khán (visa). Thậm chí nếu như mẹ có thể xin chiếu khán cho con thì mẹ cũng không đem con theo được. Và mẹ cũng không thể ở đây. Mẹ phải đi thôi.”
Tôi đã đọc sách Xuất Ê-díp-tô-ký về trụ mây dẫn dân Y-sơ-ra-ên qua đồng vắng ban ngày và trụ lửa dẫn họ đi vào ban đêm. Tôi đã suy nghĩ ắt những gia đình Do Thái cảm thấy ra sao trong suốt kinh nghiệm đó. Tôi chắc rằng họ rất quen với trụ mây nhỏ này bởi vì cả gia đình sẽ dựng lều tạm lên và ngủ cho đến khi trụ mây lại đi tiếp. Tôi có thể nghe người cha trong gia đình nói rằng: “Ồ, không, trụ mây lại đi kìa!” và người mẹ buộc phải nói, “Ồ, em không thể tin được. Em mới cho bọn trẻ ngủ mà”. “Hãy gọi các con dậy và thay đồ đi”, người cha ra lệnh. Trụ mây ấy chắc chắn đang dạy họ sự vâng phục.
Tôi dán một ghi chú bên cạnh câu chuyện đó trong Kinh Thánh của mình, rằng phước hạnh của con cái nằm trong sự thuận phục của cha mẹ. Tôi viết điều này ra trước khi Pete bướcvào phòng tôi. Và vì thế tôi biết điều gì là ưu tiên thứ nhất của mình: chuyến đi đến Nam Phi. Tôi biết không những qua phân đoạn Kinh Thánh ấy mà còn qua nhiều tình huống khác nữa. Tôi biết mình đang làm đúng. Nhưng bạn có biết tôi cảm thấy khó khăn thể nào không? Tất cả những nghi ngờ của điều có thể xảy đến cho Pete đang lởn vởn trong tâm trí tôi: Liệu cháu có vượt qua điều này không? Liệu cháu có nghĩ rằng tôi bỏ rơi cháu không? Liệu cháu có cay đắng vì Đức Chúa Trời dẫn chúng tôi xa khỏi cháu không?
Tôi ra đi vào tuần thứ năm của cuộc hành trình với tấm lòng nặng trĩu, và hai tuần đối với tôi thật quá dài cho đến khi tôi nhận được tin từ Pete. Tôi chờ đợi điều đó mỗi ngày, dường như thư không bao giờ muốn đến với tôi. Cuối cùng khi thư đến, tôi xé thư ra.
Thư viết thế này:
Cảm ơn mẹ (cháu vẽ hình một ngón tay chỉ lên thiên đàng), mẹ biết ai đây phải không? Con vẫn khoẻ. Để con kể cho mẹ nghe điều gì đã xảy ra. Con xin lỗi vì con đã khóc khi mẹ ra đi, nhưng những giọt nước mắt ấy đã mau chóng khô đi và con chơi đá banh với những người anh họ của con. Dì Shirley ắt đã nhận thấy rằng con hơi buồn và dì nói: Pete này, cháu có muốn đi Capenwray không? Cháu có thích thăm trung tâm hội thảo nơi mà cháu đã lớn lên không?”
Em gái tôi thật ra đâu có nghe chồng tôi hay tôi nói gì về công việc của chúng tôi. Cô ấy không chắc chúng tôi thật sự đang làm nghề gì. Nhưng cô ấy đã sẵn sàng dắt con tôi đến Hội Truyền Giáo Cơ Đốc nơi chúng tôi đã từng hầu việc Chúa nhiều năm. Và còn gì nữa, cô ấy đã quyết định cho hai con mình đi theo. Thế là tất cả bọn chúng đều đi theo để Pete đỡ buồn, và khi chúng đến nơi thì những người lãnh đạo ở đó tiếp đãi chúng rất nồng hậu và mời những cậu bé ấy ở lại chơi với họ. Cả ba cậu bé đều trở nên hiểu thấu và trân trọng đức tin Cơ Đốc. Và Pete đã ở đó để chứng kiến điều đó. Bạn có thể tưởng tượng sẽ nhận được lá thư như thế, sau khi cảm thấy quá đau đớn để thuận phục? Tôi vui mừng quay về với lời hứa trong Kinh Thánh: “Phước hạnh của con cái nằm trong sự thuận phục của cha mẹ”, và tôi thờ phượng Chúa!
Giờ đây điều đó không luôn luôn có nghĩa là người mẹ dẫn dắt hay ngưòi cha dẫn dắt. Có thể Đức Chúa Trời sẽ phán thế này: “Con phải ở Anh Quốc”. Và sau đó tôi phải rất khó xử. Tôi sẽ gởi điện tín cho chồng nhờ anh ấy hủy tất cả những buổi họp mặt được lên chương trình cho tôi. Tôi sẽ nói với anh ấy, “Em thật sự nghĩ rằng đây là điều phải làm. Đây là điều Đức Chúa Trời bảo em phải đặt ưu tiên hàng đầu”.
Chúng ta cần phải can đảm để làm thất vọng người khác, đặt biệt là những người bạn yêu. Khi bạn không biết phải làm gì, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời. Ngài sẽ chỉ bạn cách tốt nhất. Và khi bạn biết điều mình phải làm và phải tuân theo, Ngài trân trọng sự thuận phục của bạn.
Chuyển đổi vai trò
Đó là sự tranh đấu. Sẽ dễ dàng hơn nếu bạn có thể bước vào một hệ thống. Tất cả chúng ta đều đã làm điều đó, phải không? Cuốn sách này nói thế này và người kia nói thế kia, hay cuốn băng tôi nghe nói thế khác nữa. Tất cả chúng ta đều cư xử dựa trên những gì chúng ta đã học từ nền văn hóa Cơ Đốc, hay từ bất kỳ người nào hoặc từ bất cứ việc gì chúng ta học cho khuôn mẫu cư xử của mình. Nhưng điều khó hơn đó là phải nói: “Chúa ôi, xin chỉ con điều con phải làm hôm nay - với tư cách là một người mẹ, một người vợ, một môn đồ của Ngài - trong tất cả những vai trò này con đang nắm giữ.”
Một lần nữa chúng ta hãy nhìn xem Phi-e-rơ và vợ ông. Hãy suy nghĩ về điều đó. Người thiếu nữ Ga-li-lê chân chất này không lấy một thầy giảng đạo, bạn có thấy như vậy không? Cô kết hôn với một ngư dân, và sau đó anh bỏ nghề và đi vào chức vụ và trở thành người đứng đầu Hội Thánh. Bạn có thể tưởng tượng điều gì ắt phải xảy đến cho cô ấy không? (Hay có lẽ bạn đang trực tiếp hiểu được điều đó!) Điều đó ắt phải là một cú sốc rất lớn đối với cô ấy. Phi-e-rơ và vợ rất nghèo. Cô không bao giờ được đến trường. Có thể cô không quen với ánh đèn sân khấu, và tại đây cô nhận thấy đang bị đẩy vào vai trò làm vợ một sứ đồ!
Một ngày nọ, một sinh viên thần học là vợ một tôi tớ Chúa tâm sự với tôi:
“Cháu sợ lắm”.
Tôi hỏi: “Cháu sợ cái gì?”
“Cháu vừa khám phá ra điều gì đó rất tệ hại về chính bản thân mình. Cháu dị ứng với người khác”.
Tôi cười lớn. Nhưng cô ấy không cười. Cô ấy đang cảm thấy rất tuyệt vọng.
Cô nói tiếp: “Cháu không thích người khác. Làm sao cháu có thể làm vợ mục sư nếu cháu dị ứng với người khác?”
Tôi nói: “Cháu không phải dị ứng với người khác đâu. Cháu chỉ quá suy nghĩ đến những thực tế và những vấn đề thực tiễn mà thôi.”
Cô là một phụ nữ rất được ơn, một phụ tá bác sĩ, thật sự có ân tứ quản trị. Trong công việc cô biết mình là người của mọi người, nhưng cô không nghĩ như vậy cho cuộc sống riêng tư của bản thân. “Có thể đây không phải là những ân tứ chủ yếu của cháu”, tôi nói tiếp: “nhưng cháu sẽ phát triển chúng như bao người khác. Đừng lo lắng về điều đó. Cháu không dị ứng với người khác đâu.”
Điều cô ấy đã làm là nhìn vào một số người chủ yếu - những người đưa ra những định hướng ở quanh mình và nói: “Tôi không giống những người đó.”
Và cô ấy nói đúng - cô ấy không giống họ. Tôi bảo cô ấy: “Không, cháu không giống họ, cháu giống cháu. Cháu ‘khác’ với họ. Không tốt hơn, cũng không tệ hơn. Cháu ‘khác biệt’, và khác mới đẹp! Đức Chúa Trời sẽ dùng sự khác biệt của cháu cho Ngài”.
Như vợ Phi-e-rơ, cô sinh viên thần học đáng yêu này đã không thể hình dung được mình sẽ thế nào khi ở trong vị trí đó, và cô ấy e sợ rằng những ân tứ của mình sẽ không phù hợp với vai trò. Nhưng vì vợ của Phi-e-rơ có thể điều chỉnh, nên cô cũng có thể điều chỉnh. Việc ấy không quá khó. Cô khám phá ra rằng Đức Chúa Trời đã hoạch định tất cả những điều này khi Ngài “dệt cô từ trong lòng mẹ.”
Đâm rễ vững chắc
Chúng ta hãy trở về với Phi-e-rơ và vợ của ông. Theo bạn, họ đã cưới nhau được bao lâu? Chúng ta không biết. Chúng ta hãy đoán xem. Có lẽ 10 năm. Sống tại Ga-li-lê; mọi sự đều tốt đẹp. Sau đó điều gì đã xảy ra? Thời điểm đến khi Chúa Giê-xu bước vào cuộc đời của bà và dẫn chồng bà đi xa trong suốt ba năm đầy sóng gió ấy. Hình như không có một lời biện giải nào cả. Họ đi xa. Không điện thoại và không có khả năng là ông ấy sẽ trở về nhà vào cuối tuần. Và bà ở đó - với tất cả những trách nhiệm gia đình. Lúc đó bà chưa tham gia vào chức vụ. Những phụ nữ khác - những phụ nữ giàu có - đang đi cùng Chúa Giê-xu, Phi-e-rơ và những môn đồ khác, hết lòng tài trợ cho việc giảng đạo (Lu-ca 8), nhưng tôi không nghĩ trong số đó có vợ Phi-e-rơ.
Một trong những điều tôi thường nghe từ vợ các tôi tớ Chúa đó là họ phải chia sẻ chồng mình cho những người khác. Vì công việc Chúa, những phụ nữ khác thường có nhiều thời gian để ở bên người chồng hơn chính vợ của người ấy! Một vợ Mục sư nói với tôi rằng: “Cháu cảm thấy chức vụ như là bà chủ!” Bạn có bao giờ cảm thấy như thế chưa? Đôi khi người nam cần phải tỉnh táo đối với những hiểm họa tiềm ẩn trong lĩnh vực này, và chính người vợ phải có trách nhiệm phải làm điều đó. Có những lúc Chúa Giê-xu phải phán với tấm lòng đố kỵ của chúng ta và giúp chúng ta trao những cảm xúc của mình cho Ngài.
Như vậy điều gì đã xảy ra cho vợ của Phi-e-rơ sau ba năm xa cách ấy? Trong Công Vụ Các Sứ Đồ chúng ta gặp họ trở lại, như Phao-lô cho chúng ta biết, Phi-e-rơ và vợ cùng đi trong đoàn truyền giáo, cùng lo việc Cha mình. Vì thế đây là kiểu mẫu của họ: nhiều năm bên nhau, nhiều năm xa cách, và nhiều năm lại sống bên nhau. Đó là điều Đức Chúa Trời đã hoạch định cho họ. Bạn nhìn các sứ đồ và tự hỏi liệu họ có cùng đi với vợ mình không. Vài người trong số họ có thể không có chút thời gian nào xa cách cả, chỉ là kiểu mẫu cùng hầu việc Chúa mà thôi.
Rồi đến kiểu mẫu của Đức Chúa Giê-xu: 30 năm tại Na-xa-rét, phục vụ chủ yếu cho những nhu cầu của gia đình Ngài, và sau đó ba năm chức vụ. Những mối liên hệ của gia đình đời đời của Đức Chúa Trời dành quyền ưu tiên cao hơn những mối quan hệ gia đình của chính Chúa Giê-xu trong suốt giai đoạn này. Một trong những điều khó khăn nhất đối với Chúa Giê-xu đó là phải nhờ những thành viên khác chăm sóc gia đình và mẹ của Ngài. Và rồi khi lên thập tự giá, Ngài lại nhờ ai đó hãy chăm sóc mẹ Ngài. Bạn có thể tưởng tượng Chúa Giê-xu đã cảm thấy như thế nào, ở trên thập tự giá và nhờ ai đó làm công việc mà Ngài đã làm trong suốt những năm tháng qua - và có thể sẽ làm tiếp nếu Ngài giải phóng chính Ngài? Ắt hẳn Ngài đã muốn xuống khỏi thập tự giá bởi nhiều lý do nhưng đặc biệt là vì điều đó. Theo một ý nghĩa nào đó, Ngài phải từ bỏ gia đình trên đất của mình để thiết lập nên một gia đình thiên thượng. Ngài đã đặt họ trong một thử thách quá lớn, bởi sự lựa chọn.
Ngài phán với Giăng: “Đó là mẹ ngươi”, với Ma-ri: “Đó là con của ngươi”. Những mối liên hệ của Nước Cha dành quyền ưu tiên lớn hơn ở thời điểm đó bởi vì Vua đã ra lệnh như vậy . Ngài ở trên thập tự giá bởi đó là điều Vua phán là ưu tiên thứ nhất của Ngài. Đôi khi đó là điều sẽ xảy trong cuộc đời bạn. Và chúng ta phải học biết nghệ thuật để nhận biết khi nào là thích hợp và khi nào là đúng.
Stuart và tôi có ba năm sống bên nhau. Sau đó chúng tôi xa nhau 10 năm - đôi khi xa nhau đến mười tháng trong năm. Kể từ sau đó chúng tôi sống bên nhau ít nhiều khoảng 21 năm, mà đối với chúng tôi thời gian ấy như là tuần trăng mật vậy! Nhưng khi thế gian nhìn vào hôn nhân của chúng tôi họ nghĩ rằng không quân bình. Họ nói với chúng tôi như vậy. Cuối cùng, có đôi vợ chồng nào có đời sống hôn nhân quân bình sẵn lòng xa cách nhau quá lâu?
Chúng tôi thường xa cách nhau. Chúng tôi đã hầu việc Chúa cùng nhau - và riêng lẻ. Nhưng có một điều chúng tôi phải luôn ghi nhớ: thân xác gần nhau không có nghĩa là nhất thiết các bạn ở bên nhau! Tôi biết nhiều đôi vợ chồng cùng hầu việc Chúa, tuy nhiên họ xa cách nhau. Nhiều lần Stuart gọi điện thoại cho tôi từ bên kia trái đất và nói với tôi rằng: “Em yêu, anh đang ở bên em.” Anh ấy đang ở tại Úc, và tôi đang ở Anh, nhưng anh ấy đang ở bên tôi. Chúng tôi bên nhau trong mục tiêu, trong động cơ, và trong mục đích - trong sự thuận phục.
Vì thế bắt buộc mỗi người phối ngẫu phải đâm rễ vững chắc nơi Đức Chúa Trời và phải cùng nhau trên vấn đề này: Là vợ chồng, là một gia đình, điều gì Vua phán bảo chúng ta thì đó là việc đầu tiên chúng ta phải thực hiện. Trên thực tế - và đây không phải là điều gì đó mà bạn nghe nhiều người hay nói đến - nếu công việc phải hoàn tất, một số gia đình phải trả giá để phần công việc mình được hoàn thành. Và điều đó có thể sẽ xảy đến cho gia đình bạn, gia đình tôi vào một lúc nào đó.
Hỗ trợ dành cho những người thuận phục
Tôi thật sự không biết cách nào khác. Ngày nay, bạn và tôi là những Cơ Đốc Nhân bởi vì ai đó đã rời bỏ gia đình của họ ở phương trời nào đó để mang Tin Lành đến Hoa Kỳ. Một người vô danh. Ông A hay Bà B nào đó. Có thể người đó không bao giờ trở về nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Có thể họ chưa bao giờ được gặp lại gia đình mình. Nhưng bạn và tôi nhận biết Đấng Christ, và chúng ta sẽ đi đến Thiên Đàng vì cớ ai đó đã xa rời gia đình họ để chúng ta không phải xa rời gia đình mình. Có một số người trong thân thể Cơ Đốc được Đức Chúa Trời ban cho ân tứ để trở nên những người truyền bá Phúc Âm, những nhà truyền giáo, và những thầy dạy Lời Chúa rày đây mai đó.Trong bối cảnh hiện đại của chúng ta, tất cả những loại hình hầu việc Chúa nêu trên đều phải xa nhà để đi từ nơi này đến nơi khác để làm công việc của Nước Trời nhằm hoàn thành công việc của Cha.
Công việc của chúng ta là hỗ trợ những gia đình cách đặc biệt, cầu thay cho họ cách liên tục và thân ái, và giúp đỡ cho những thiếu hụt của họ trong khi họ đi xa. Trên tất cả, chúng ta cần phải khích lệ họ và không nên chỉ trích họ.
Một người đàn ông vượt quãng đường xa xôi đến gặp tôi vừa sau khi Stuart bắt đầu chuyến công tác kéo dài ba tháng. Ông là người tin kính Chúa; thật ra ông là một trong những người đã khích lệ chúng tôi rời bỏ thế giới kinh doanh và bước vào chức vụ đầu tiên. Con người tin kính Chúa ấy, người chúng tôi ngưỡng vọng, vượt bao dặm xa xôi để đến nói với tôi rằng: “Jill, cách sống mà hai bạn đang đi theo không thể đúng được. Điều nầy không quân bình.”
Điều đó chẳng giúp gì cho tôi. Thật ra, điều đó chỉ làm tôi thất vọng vì dù sao tôi cũng đang vật lộn với điều tôi cần phải làm, điều tôi biết mình phải làm .
Chính ngày đó, một nhà truyền giáo người Ca-na-đa đến thăm tôi. Chị ấy đến để làm bạn với tôi vì biết rằng Stuart vừa đi vắng. Chị im lặng lắng nghe điều người đàn ông nọ nói với tôi. Khi ông ấy đi rồi, chị nói: “Jill à, đừng lo về điều đó. Tôi biết chị đang lo về bọn trẻ. Chúng đang thấy gì? Chúng thấy khuôn mẫu trả giávà hy sinh. Chúng thấy bố mẹ đang yêu nhau cho đến chết và không thích rời xa nhau nhưng lại xa nhau vì một lý do: đó là việc đúng nên làm cho Chúa Giê-xu. Và bọn trẻ đang thấm nhuần điều đó”. Tôi dám tin điều chị ấy nói là đúng. Tôi không nghi ngờ lý do tại sao tất cả các con chúng tôi đều đi vào chức vụ. Tất cả các con đều noi gương chúng tôi.
Đừng mong đợi thế gian đứng lên và vỗ tay khen ngợi. Hãy nhớ người ta nghĩ rằng Chúa Giê-xu bị điên rồi. Ngài không những giảng về sứ điệp tha thứ và đời sống mới mà còn sống theo đúng những điều đã rao giảng. Ngài khiến cho người ta phê bình bằng cách cứ làm điều Ngài dự định làm. Khi Ngài ở nhà và làm điều người ta mong đợi, Ngài được yên ổn. Nhưng ngay khi Ngài bắt đầu bản chất trọn vẹn, tất cả người ta đều nói: “Người này hoàn toàn mất trí rồi.”
Vì thế bạn sẽ không nhận được sự giúp đỡ nào từ thế gian hay thậm chí đôi khi từ những người trong Hội Thánh. Nhưng hãy nhớ rằng sự khích lệ, sự can đảm và sức mạnh của bạn nằm trong sự quan tâm và cung ứng của Đức Chúa Trời.
Lạy Cha thiên thượng ,
Cám ơn Cha về Lời của Ngài và cám ơn Ngài rằng đời sống chúng con là quân bình . Xin hãy giúp chúng con đừng lấy một câu Kinh Thánh ở chỗ này và một câu ở chỗ kia , nhưng hãy dẫn dắt chúng con khi chúng con nhìn vào tổng thể Kinh Thánh . Cám ơn Ngài vì Chúa Giê-xu đã phán nhiều điều có thể bây giờ chúng con cảm thấy mâu thuẫn nhưng đến khi chúng con đứng lại và nhìn chúng cách tổng quát thì chúng con sẽ nhận thấy rằng tất cả những gì Ngài phán đều là nguyên tắc , những nguyên tắc quân bình mà Ngài đã bao phủ cuộc đời Ngài . Xin hãy giúp chúng con kiên quyết làm theo những nguyên tắc ấy , những nguyên tắc mà Ngài đã sống là : “Tôi phải lo việc Cha tôi . Tôi phải luôn làm những việc làm vui lòng Ngài . Tôi phải hoàn thành công việc Ngài giao cho làm ”. Xin hãy chỉ chúng con biết làm thế nào để cùng với người bạn đời mình có thể khám phá ra điều Vua phán là ưu tiên số một . Xin hãy giúp chúng con nhận biết điều Ngài phán và rồi ban cho chúng con sự can đảm để vâng lời mặc cho bất cứ lời chỉ trích nào hay dù một người “không quân bình ” nào nói với chúng con rằng chúng con không quân bình . Và nếu chúng con tìm thấy sự quân bình đó thì lạy Chúa , chúng con sẽ biết rằng chức vụ của chúng con là một đặc ân , chúng con không phá vỡ đặc ân ấy và chúng con sẽ không ngã lòng vì chúng con đang làm công việc Ngài kêu gọi chúng con làm .
Nhân danh Chúa Giê-xu Christ , A-men .
 

MENU
Nếp sống cộng đồng - 01 (D. Bonhoeffer)
Nếp sống cộng đồng - 02 (D. Bonhoeffer)
Nếp sống cộng đồng - 03 (D. Bonhoeffer)
Nếp sống cộng đồng - 04 (D. Bonhoeffer)
Nếp sống cộng đồng - 05 (D. Bonhoeffer)
Nếp sống cộng đồng - 06 (D. Bonhoeffer)
Đức tin năng động - 01 (David Yonggi Cho)
Đức tin năng động - 02 (David Yonggi Cho)
Đức tin năng động - 03 (David Yonggi Cho)
Đức tin năng động - 04 (David Yonggi Cho)
Đức tin năng động - 05 (David Yonggi Cho)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 01 (L.C. & J.R.)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 02 (L.C. & J.R.)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 03 (L.C. & J.R.)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 04 (L.C. & J.R.)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 05 (L.C. & J.R.)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 06 (L.C. & J.R.)
Dám Sống Trên Bờ Vực - 07 (L.C. & J.R.)
Bình An Trong Chúa - 01 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 02 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 03 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 04 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 05 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 06 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 07 (Billy Graham)
Bình An Trong Chúa - 08 (Billy Graham)
Đá Góc Nhà - 01 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 02 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 03 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 04 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 05 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 06 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 07 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 08 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 09 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 10 (F.C. & Jr. D.D.)
Đá Góc Nhà - 11 (F.C. & Jr. D.D.)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 01 (J. Briscoe)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 02 (J. Briscoe)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 03 (J. Briscoe)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 04 (J. Briscoe)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 05 (J. Briscoe)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 06 (J. Briscoe)
Hồi Phục Trên Đường Chạy - 07 (J. Briscoe)
Download
Sống theo đúng mục đích (Rick Waren)
Chào Đức Thnhas Linh (Benny Hinn)
Đàn ông vơn tới đỉnh cao (E.L.C)
Giải quyết nan đề cuộc sống (Y.Choo)
Khi thượng để trả lời (Y.Choo)
Nhóm tế bào thành công (Y.Choo)
Vượt qua khủng hoảng (P.Daniels)
Kinh Thánh là chân lý (T.L.Osborn)
Sống thành công (Y.Choo)
Vững vàng qua bão tố
Đức tin năng động (Y.Choo)
Còn tiếp...


Tailieucodoc.Com © 2009 -         |        Email: vuhoainam.cz@seznam.cz
Tài liệu được tổng hợp từ nhiều nguồn và Internet. Chúng tôi không nhất thiết đồng ý vời tất cả nội dung trên.
Với mong muốn giúp các thân tín hữu có những tài liệu, quý vị nào có tài liệu xin hãy đóng góp xây dựng, Website không thương mại.